Cho nên riêng tôi, tôi yêu sự gắng sức lắm.Nhưng tôi chưa bao giờ thấy một bài tuỳ bút chỉ cách sống 24 giờ một ngày.Bước đầu nên rất chậm, có thể chậm một cách quá đáng nhưng phải rất đều đặn.Lúc đó bạn có thể đọc báo được.Tôi nhận rằng câu ấy khó nói vô cùng vì quần vợt quan trọng hơn cái linh hồn bất diệt nhiều lắm.Tại sao tôi phải vô lý đến mắc cỡ vì điều đó nhỉ? Hỡi người đời, anh phải tự biết anh.Bạn phải sống với số thời gian là 24 giờ một ngày.y không đáng được tiếp tế thời gian, phải khoá công tơ lại cắt thời gian của y đi".Bạn lại cứ nằm xuống, thiêm thiếp triền miên giấc ngủ mà bạn gọi là cuộc sống của bạn đi.Sự thành công của đời thầy tuỳ thuộc nó.