Sự thật là không có con đường nào dễ dàng cả.Nhưng có nhiều mức độ.Tôi biết có những người cứ đọc, đọc như người ta uống rượu.Bạn hỏi ý kiến lý trí như vậy (nó không đòi tiền công đâu) và kết quả là lần sau, nếu món bò tái lại chín quá nữa thì bạn cũng rất bình tĩnh vui vẻ coi anh bếp như bạn bè và nhã nhặn yêu cầu anh ta cẩn thận hơn một chút.Câu châm ngôn đó chưa đúng hẳn.Lúc này, tôi không cần biết đến nguyên tắc của bạn ra sao.Nếu tuổi xuân của bạn còn dồi dào, năng lực còn thừa thãi mà lại hăng hái muốn gắng sức, thì tôi không do dự gì mà khuyên bạn: "Cứ làm đi, hết ngày này qua ngày khác đừng nghỉ ngày nào".Có một bộ óc biết tuân ý ta thì nên lợi dụng nó một cách tối đa.Bạn nắm lấy cổ nó, lôi nó về.Có thể nói rằng cảm giác luôn luôn ngóng trông, mong mỏi đó, hễ sống thì phải có, không thể tách nó ra khỏi đời sống được.
