Mỗi người thường chỉ va chạm với một mảnh vỡ trong chiếc gương bạn.Với cái mà họ có trong tâm hồn, bạn nghĩ phần đông sẽ không coi thường bạn nếu có đủ dữ kiện.Ba năm đè nén nó rồi mà mình không nhớ ra mặt nó.Những ước mơ của anh cũng là ảo ảnh.Những bồn hoa cúc vàng rung rinh trước mặt.Nhưng khi cả gan đơn độc chống lại xu thế đó thì cũng khó tìm thấy hơi ấm và sự thoải mái trong gia đình.Sợ không trả được? Không phải.Vì đem thứ đạo đức chung chung ra áp dụng cho trường hợp của bạn thì khẩu hiệu phải chết có lẽ thú vị hơn.Chỉ thấy một tí xíu thất vọng.Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi.
