Đối thủ dù không thích cũng khó thoát khỏi sự áp đặt ngọt ngào của bác.Nhưng mà chắc là ra được thôi.Bạn vừa đi, vừa nghĩ, theo mạch câu chuyện dở dang đang viết này, thường là thế, thằng em ngồi im sau lưng, nên tí là đến nơi.Cô không dám nhìn vào ai.Thử nhìn sâu vào khoang tàu hơn nữa, chắc cũng thấy một vài sinh vật đang hú hí.Đem lại sự biết rèn luyện và biết hưởng thụ.Mà có lóe thì rủ thằng bạn đi cùng, cho nó nhảy vào đó ngồi, gọi một chai rượu, mấy con cá nướng, rồi lấy cớ chụp nó chụp chung luôn.Tôi nghĩ, nếu tôi chết, người buồn nhất là bố.Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành.Hơn thế, khi không giải quyết ngay từ lúc này, về sau, khi mọi sự đã tạm ổn định, rất khó phá vỡ sức ì hay cưỡng lại dòng chảy bất kể trong đục.
