Lúc ấy nó sẽ phục vụ cho một cái gì đó còn vĩ đại hơn cả bản thân nó nữa.Nó là sự giải thoát ra khỏi tình trạng cưỡng chế suy nghĩ, ra khỏi tâm trạng tiêu cực, và trên tất cả là ra khỏi cả quá khứ cùng tương lai như là một nhu cầu tâm lý.Vâng phục không phải là yếu đuối.Rồi bạn thở hít thứ ánh sáng ấy.Lúc ấy bạn nhận ra rằng cái chết là ảo tưởng, giống y như sự đồng hóa với hình tướng của bạn là ảo tưởng.Và thoát khỏi tội lỗi, vốn là đau khổ mà bạn bất thức gây ra cho bản thân mình và cho những người khác bao lâu mà cảm nhận một cách ảo tưởng về cái tôi này còn chi phối các suy nghĩ, lời lẽ, và hành động của bạn.Mọi sự vật đều được tôn vinh, nhưng không thứ gì đặc biệt quan trọng.Có những chu kỳ lớn và các chu kỳ nhỏ bên trong các chu kỳ lớn.Một số có tính bạo hành thể xác, còn phần nhiều thì có tính bạo hành tình cảm.Hãy biến nó thành bạn và đồng minh, đừng biến nó thành kẻ thù.