Thế rồi ông Gió cuốn Cục Ghét theo mình đi về phía khu rừng.Theo chân voi cha, Ghét đến một khe núi, một nơi mà hai bên là vách đá cheo leo dựng thẳng đứng, cây cối hầu như không mọc ngoài vài bụi cỏ đã héo khô từ bao giờ.Chíp im lặng, suy ngẫm lời nói của vị ni cô tốt bụng.Kém coi là khi bạn chỉ nghĩ đến việc chiếc bánh này có đủ no sau khi ăn xong hay không mà bỏ qua vị giác của mình trong lúc thưởng thức chúng.Nhìn mây cứ ngở đông đang đến gần; Lòng buồn lạnh giá vô ngần, Khác nào tuyết phủ phong vân bốn mùa.- Sao bạn lại ở một nơi tang tóc như vậy? Mùi Thịt Thối cười nói:Nhưng dù sao tự nhiên cũng thấy vui vui.- Khi học xong và đi làm bạn đặt mục tiêu 10 năm nữa phải có xe hơi để được gọi hai tiếng THÀNH ĐẠT.Đang phân vân bỗng Ghét nghe thấy một tiếng gọi:Thành tựu không phải là lúc bạn xây được xưởng bánh rán mà đơn giản là việc bạn đủ khao khát và tự tay làm ra được những chiếc bánh rán thơm ngon.