Hắn ngước lên nhìn tôi và nói: Ôi, khốn kiếp.Ông kể Một buổi chiều thứ bảy cuối tháng 11 năm 1992, một cặp vợ chồng đến đây với cái vẻ thẫn thờ trên khuôn mặt.Conant không còn sự lựa chọn nào khác, cô buộc phải đưa vụ việc này ra tòa.Tôi giải thích rằng ý tưởng này bắt nguồn từ cuộc điều tra dư luận mà Dick Dresner, một người bạn của tôi đã thực hiện trong ngành công nghiệp điện ảnh.Trên màn hình, Philby đang trả lời một câu hỏi khác: Ở lần thứ hai, câu chuyện về Burgess–Maclean đã cho thấy những nét biểu hiện rấtEkman dừng lại tinh vi.Nhưng từ lúc xuất hiện mối nghi ngờ đầu tiên ấy, còn một chặng đường rất dài nữa họ mới liệt kê chính xác được tại sao họ lại có cảm giác như vậy.Vào lúc 0 giờ 30 phút sáng.Tôi có thể cởi quần ra.Tất cả những gì diễn ra trong suy nghĩ tức những gì mà Peter không quan sát được chính là một vấn đề của ông ta.Vì là bệnh viện công trọng điểm của thành phố nên đây là nơi mà hàng trăm trong số hàng ngàn người dân Chicago không có bảo hiểm y tế tìm đến như một phương sách chữa trị cuối cùng.
