Rồi lao đầu vào sáng tác.Tôi vẫn không nói lời nào…Khoảng cách vô hình.Hôm nay lại bị cấm túc thế này.Cháu nói thế không đúng.Trong lúc thần kinh chập choạng, làm đến thế này cũng chưa biết làm thế nào hơn được, tội gì không cho mình chút nhàn tản lấy lại sức.Mẹ: Độ này con có ngủ được không? Tôi: Im lặng.Có thể cháu học đêm qua.Tôi tin ông cụ sẽ nghe lời ông.Trong đời sống có lẽ chẳng bao giờ có những sự kỳ lạ, khác thường ấy.
