Màu mận đương độ chín.Danh tiếng ta cũng đã có một tí tẹo.Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn.Nhưng bác ta không tin.Bạn lại chán ghét cái sự ngồi.Chỉ là những cái theo qui luật, cơ sở nào đó, sẽ đến.Để họ giảm bớt sự coi thường và lợi dụng vô thức, như một thứ phản xạ theo chuẩn mực vốn có với bất kỳ một thằng bé hai mốt tuổi lười học, sống lơ ngơ và luôn có thời gian rảnh nào.Đêm qua lúc vỡ giấc lại nằm nghĩ triền miên.Bạn vội lén lút mang sang đưa cho bác.Chỉ vì chữ vì mà nhân loại bị ghét lây.