Thật ra, có gì để mất đâu.Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho.Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai.Không chào mẹ à? Không biết mẹ có thấy một giọt nước mắt của tôi trào ra không.Nhưng nó không còn ở đó.Tôi biết nó nhạy cảm và có những năng lực tiềm ẩn.Có người quay lưng lại ngắm hoa.Đến lúc này chúng ta sẽ đều hy vọng những người đó thiện.Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho.Học tốt và nên người? Là một nhà thơ thiên tài và để có được danh hiệu ấy, bạn phải âm thầm nhẫn nhục trong nhiều năm, như thế đủ chưa? Bác gái nói Bác chỉ cần cái danh tiếng.
