Còn các bộ phận chưa bị thương trên cơ thể chung thì quá chủ quan, vung vẩy theo ý mình, phó mặc cho những bạch cầu trước vết thương nhiễm trùng uốn ván.Và với tình yêu ấy, họ không thôi mong mỏi lan rộng sự tươi mát của mạch nước ra khắp thế gian.Còn ta, ta tầm thường thôi, cứ cá nhỏ mà ta cho vào chảo rán.Chính nó làm bạn đau không ít.Bạn mặc cái quần bò ông anh họ cho và một cái áo phông dài tay thường mang lúc đi đá bóng trời lạnh.Dù ai đó có đi nhẹ trên cầu thang và bạn mải viết không để ý thì lúc mở cái cửa kính ra cũng tạo một tiếng cạch.Có cái giấc mơ vẫn sống mà không có nó cũng chẳng chết.Họ còn bất lực hơn nữa.Ông anh cũng vuốt vuốt vuốt.Có làm gì xấu, có làm gì ác đâu.
