Chiều cháu mới về, em bảo cháu nằm sấp xuống, hỏi tại sao đi đâu không xin phép.Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy.Bao người làm được sao mi không làm được.Tôi không đuổi nó nữa.Thế là những bực dọc không biết trút vào đâu cứ dần hình thành.Ăn tỏi không dám ăn vì sợ phải đầu thai thành súc vật 12 kiếp thay vì 6 kiếp nếu không ăn.Em biết tính cháu không thích đến ở nơi lạ.Có điều bác che bóng khéo quá, cứ câu giờ cho đến hết trận đấu thì thôi.Một cái sự thật chẳng ảnh hưởng gì đến nền hòa bình thế giới.Bạn vẫn nhớ khung cảnh đó.