Đầu mùa có đợt rét lạ, hoa tàn hết.Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi.Nó còn mâu thuẫn khá gay gắt với cái thực thực hư hư của viết cũng như sự hồn nhiên của bạn.Bị điểm kém chẳng hạn.Đêm qua lúc vỡ giấc lại nằm nghĩ triền miên.Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy.Vì nếu tiếng nói của bạn sẽ có trọng lực thì có ít nhiều người thấm thía cũng như nhìn nhận lại bản thân.Dùng cứt thì không hay lắm.Dù không bao giờ có tận cùng.Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự).
