Sau những thời khắc đằng đẵng nơi giảng đường nhàm chán, nơi cổng trường đại học xa lạ và vô nghĩa.Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt.Dù nó không được kể một cách hấp dẫn thì nó cũng có cái gì đó mơi mới.Đời sống họ không cần những sự kinh động.Ừ, ta chỉ là cái miệng cô gái xinh xắn tóc vàng trong tivi kia đang đớp đớp cái đuôi con mèo nghệ thuật nằm trên nóc.Tôi đã những tưởng họ sẽ trao quyền tự định đoạt cho mình sau khi đọc nhưng hoá ra vì những điều đó mà họ càng không muốn tôi viết.Lát sau tôi lẻn xuống.Gọi chung là hy sinh cũng không đúng mà là làm ăn cũng sai.Tôi tụt khăn trải lên băng ghế bảo để đỡ nóng.Hóa ra chờ chừng một tiếng trong bóng tối, lại ngủ tiếp được.
