Khi trở về văn phòng, anh lại tiếp tục viết lên tấm bảng trắng dòng chữ sau:James không còn phải làm việc quên ăn quên ngủ nữa.Nhờ thế, bản thân các nhân viên của anh cũng tỏ ra phấn khích và tự tin hơn hẳn."Những cuộc gặp gỡ đột ngột như thế này thường hiếm khi hứa hẹn điều gì tốt đẹp", James thầm nghĩ.Thế đấy, tớ chỉ biết im lặng và gặm nhấm những sai lầm của mình.Mọi người đã hoàn tất những công việc đơn giản, và những công việc còn lại đều phức tạp hơn, nên James phải mất nhiều thời gian hơn.Phải chi lúc đó tôi nói rõ hơn thì có lẽ cậu đã đến gặp tôi trước khi có những quyết định sai lầm đó.Và tôi nhận ra rằng, mặc dù "triệu chứng" khó khăn của mỗi người là rất khác nhau, thế nhưng tất cả họ đều đang cần đến một "loại thuốc điều trị": đó là cách ủy thác công việc sao cho quy trình tổng thể được hiệu quả hơn.Khi tớ nói xong, không ngờ Jennifer lại là người tức giận hơn tớ.Nếu đúng thì họ chuyển sang ý khác.
