Thật ra, lúc này tôi mệt mỏi.Tôi để mẹ dắt tôi đi.Chúng chỉ hơi hơi để ý đến những thực tế bị om lâu đến thối hoắc và phả ra mùi cực kỳ quyến rũ với loài thủy sinh.Rao giảng cũng là chơi.Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười.Hay không được thấy hết những giá trị họ luôn có.Lúc tan tác, có người cười bảo: Đấu tranh gì mà được có dăm bữa nửa tháng.Trên đó, bệnh nhân, bác sỹ, y tá… đi đi lại lại.Những viên gỗ ấm áp cọ vào đám râu như những giọt nước mắt.Chỉ có tiếng còi xe ngoài đường dội vào, và nước mắt nước mũi chảy.