Ông nói rằng ông chống bản án tử hình bởi những lý do chính đáng.Điều này làm tôi chợt nhớ đến một câu chuyện vui nhỏ.Chúng tuần tự đi vào đầu bạn rồi chinh phục bạn tự lúc nào không biết.Nhưng khốn nỗi, lúc ấy Jack không có 2,5 đô la để trả hóa đơn tiền điện thoại.Bạn có đoán được tôi làm gì không? Tôi nói với khán giả rằng tôi quá hồi hộp, rằng tôi đã làm phát thanh viên trên radio ba năm nay, nhưng đây là lần đầu xuất hiện trên truyền hình… Và cả việc ai đó ấn tôi ngồi vào cái ghế quay này nữa.Ông chủ đài phát thanh nhận thấy điều này và quyết định tôi xứng đáng được chọn, rằng tôi có triển vọng.Bài nói này thực sự giết chết ông vì nói quá dài.Tôi sẽ được làm việc giống như Arthur Godfrey, phát thanh viên nổi tiếng của đài CBS lúc bấy giờ.Chỉ cần nói là: Peter này, xin lỗi cậu nhé, chúng ta phải chuyển sang đề tài kế tiếp thôi vì thời gian sắp hết rồi.Trong bộ phim Quân vương và thiếp (The King and I) có câu Cái gì có là có.