Sống là gì nếu không có khoái cảm.Có vẻ âm thanh rủ rê túm tụm nhau để chọc tức bạn.Nhà văn nhìn vào mắt nàng.Cậu thấy đấy, rút cục, chơi thường là tự do tuyệt đối và thường cướp đi tự do của kẻ khác và gieo rắc đau khổ lên kẻ khác.Lúc đó bạn cho mình quyền cởi trói cho dòng chữ ấy tung tăng trong óc.Ngồi trên bàn, hoàn toàn có thể viết.Tỏ ra e thẹn hay đạo mạo càng khó va chạm và dễ bị dắt mũi.Con người đang bắt đầu có mong muốn chân thành hơn về giệt giặc nghèo đói cho nhau, đó là một dấu hiệu sáng sủa.Cái này không rõ lắm.Và cũng từ đấy, anh ý thức được mình phải trân trọng và có trách nhiệm hơn với ngòi bút của mình.
