Cái ý nghĩa nó thật gần với sự vô nghĩa.Rồi thì thời gian trôi, ở những lớp màng được vén khác, chàng trai lại tưởng tượng sâu hơn:Bạn đang còn đầy sự đánh giá bạn và nhiều thứ khác bằng những chuẩn mực cổ hủ của họ.Tôi yêu và thương bác tôi.Kiếm tiền cuối cùng cũng để làm gì.Nói chuyện làm ăn, chửi bậy, nguyền rủa nhoay nhoáy cả rồi.Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời.Tôi khóc vì cứ phải chống lại sự e ngại động chạm đến người lớn hơn khi viết.Còn quá nhiều cái bị hiểu sai về bản chất.Khi không còn nhiều sức để nhận thức rõ, bạn sợ mình đang viết trong trạng thái suy giảm năng lực.
