Nhưng khi bằng tuổi nó, tôi hiểu biết và tinh tế hơn.Mấy hôm, ngủ đến 3 giờ chiều, đêm thì thức trắng.Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay.Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh.Nếu sớm hủy hoại là có tội với sức sáng tạo của mình.Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành.Đừng thuyết giáo vô ích.Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào.Nó bộc lộ dồn nén một chút, mọi người chắc đều khó chịu nhưng chịu được.Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn.