Tức thì họ tiến cử một người mà chính ý tôi cũng muốn chọn.Ông diễn thuyết ca tụng tác phẩm của thi nhân đó, rồi chép bài diễn văn gởi biếu thi nhân.Cho nên ba tuần sau, tôi lại thăm ông, sẵn nụ cười trên môi.Viên "thám tử" nhóm lửa ở sau nhà, nung một thanh sắt cho tới trắng ra và dọa sẽ dí vào đứa nhỏ nào dám dẫm lên vườn cỏ!Chẳng những ruồi mà người cũng vậy.Cha đã coi con như người lớn.Amsel đã áp dụng nó một cách khéo léo.Chưa học nghệ thuật khen thì xin ông đừng lập gia đình.Nhưng Tổng thống Wilson lựa một người khác, đại tá House, bạn thiết của ông.Được 2 năm, chịu không nổi, rồi một buổi sáng, không điểm tâm, bỏ nhà ra đi, cuốc bộ trên 20 cây số về thăm bà mẹ làm quản gia cho một chủ điền.
