Họ nhìn vào sự bỏ học, sự dậy muộn, sự vụng về, lờ đờ trong nhà của bạn.Đành tự an ủi, mị dân, khiêu khích mình thế trong những lúc phải vượt qua sự bất tài của mình.Đó cũng là một thứ trói buộc.Bằng cách chung sống với nó và tìm cách diễn đạt nó.Mọi người không tin tôi, mọi người phải chịu thôi.Cứ giờ nào là đổ từng ấy tiếng chuông.Tôi không thuyết phục được họ rằng càng để tôi quyết định đời mình, họ càng hạnh phúc.Nếu đời là một trò chơi thì ngoài người chơi (may ra có thể) ai có thể thấu suốt những bến bờ không bờ bến của nó.Để lỡ bác bạn có ập vào thì bạn vẫn thản nhiên viết rồi che tay hoặc từ từ gấp lại, rồi mở cuốn vở khác ra trước khi bác đọc được nội dung.Bảo: Chị xem, có thế mà không viết được thì còn thi thố gì.
