Lúc nào có dư thời giờ thì tôi sẽ đọc.Ý muốn đó có nhiều tên.Và có thể thoả mãn lòng khao khát hiểu biết của ta mà không cần đến văn chương.Vật gì cũng xét với tinh thần đó thì đâu đâu ta cũng thấy cái đẹp lạ lùng, biến hóa của đời sống.Tôi nhấn mạnh bao nhiêu vào điều đó cũng không phải là thừa.Nhưng thế nào bạn cũng phải chú ý tới bổn phận đó vào một lúc khác.nhưng tôi khuyên bạn, lúc đầu, có thể cứ hai đêm một lần, bỏ ra giờ rưỡi vào một công việc quan trọng là luyện trí.Sự thành công của đời thầy tuỳ thuộc nó.Cuốn "Lịch sử suy vong của đế chế La Mã" (tác giả Edward Gibson thế kỷ 18) không so sánh được với cuốn "Thiên đường đã mất" nhưng cũng là một cuốn tuyệt hay, và cuốn "Những quy tắc thứ nhất" của Herbert Spencer không thuộc loại thơ mà cũng là một sản phẩm cao cả của nhân loại.Trong các loại văn, có lẽ nó bắt ta gắng sức nhiều hơn hết.