Tôi tin ông cụ sẽ nghe lời ông.Anh dạy em, biết, quay ngay.Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình.Có thể thanh minh rằng mình không chạy thì kẻ khác cũng chạy? Không đúng.Có lẽ mình nên im lặng.Để người ta phải nể.Vì thế mới có nghệ sỹ ẩm thực, nghệ sỹ sân cỏ…Những hình ảnh đã nguội.Nhưng họ không nhận ra để vượt qua hoặc lờ đi.Tôi biết điều đó nên chưa bao giờ tôi khinh ghét họ.