Sau khi cha tôi mất, mẹ tôi phải bươn chải ngoài xã hội lo việc cơm áo gạo tiền nuôi chúng tôi.Như thường lệ, chương trình được truyền thanh trực tiếp từ 23 đến 24 giờ đêm.Những bài thảo luận của họ choán hết tâm trí của tôi trong suốt chuyến bay trở về Washington.Cha tôi đặt chân đến mảnh đất này khi ông còn làm một thanh niên trai tráng.Vài ngày sau, trong lúc tôi đang chuẩn bị cho chương trình phát thanh của mình thì chuông điện thoại reo.Một lời khuyên chí lý! Tự nhiên bao giờ cũng giúp ta tự tin và thoải mái, có vậy mới nói năng trôi chảy, không ấp úng ngượng nghịu.Đừng chải chuốt câu văn bóng mượt mà sáo rỗng.Cuộc phỏng vấn này đối với tôi cứ như là có một không hai vậy!Nhưng không ai muốn tới đó.Dick trông thấy cảnh tượng này và phát hoảng.
