Bạn khám phá ra rằng một kẻ chán đời không phải là bạn.Bạn tiếp xúc với thân cây ở một mức độ rất sâu.Vì có sự điều khiển của một sự thông thái rộng hớn trí óc của con người.Những tinh hoa ấy vốn đang có mặt ở trong bạn.Khi bạn ngồi với một người đang hấp hối, đừng cố chối bỏ bất kỳ một khía cạnh nào của kinh nghiệm đó cả.Tôi là không gian trong đó mọi thứ đưỡc xảy ra.Chỉ có ý tưởng của bạn mới thực sự làm cho bạn mất vui.Hãy chú tâm vào hơi thở và nhận rằng bạn không phải là người làm cho hơi thở này xảy ra.Nếu đây là điều bạn tin chắc thì điều đó sẽ xảy ra đúng như bạn nghĩ: bạn sẽ cần thời gian cho đến khi bạn nhận ra rằng bạn không cần thời gian để nhận ra bản chất chân thực của mình.Đời sống chưa bao giờ không là Phút Giây này.
