Cuốc bộ trên con đường mà đôi mắt chân dẫn mình đi.Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi.Vừa đỡ mệt sau căng thẳng, vừa đem lại cảm giác tự nhiên, hoà đồng.Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ.Ăn xong lên giường nằm, nghỉ tí để chuẩn bị viết.Lần đầu tiên ông không phân tích nỗi buồn của mình.Dù lúc đó chả nghĩ gì.Và cứ nửa giờ thì boong một phát.Ê này tôi, cười ít thôi chứ.Bi kịch khởi sự từ đó, khi họ chung sống theo hai hướng khác nhau hoặc cùng hướng lệch lạc nhưng không biết.