Nghe giọng cô ấy, không hiểu sao nướcMang hạnh phúc đi bỏ vào ngân hàng, hằng tháng bạn lại lãi được nụ cười.Mùi thơm của ổ bánh vừa chín tới làm gián đoạn cuộc trò chuyện của hai mẹ con.nhưng không, khi đó cái bạn mất chính là ý chí.Nhưng chỉ khi thoát y, cái điều luôn bị coi là trần tục, ta mới có thể đếm được chính xác số nốt ruồi, vết xẹo trên người của nhau.Mọi chuyện diễn ra hằng ngày như vậy đó, nó cứ như một cuộn film chiếu đi chiếu lại không sai một ly một tấc.Dù chị vẫn phải mặc chiếc áo phong phanh đã cũ nát và lạnh lẽo nhưng được ngắm con thích thú trong chiếc áo mới, chị cảm thấy lòng mình ấm áp hơn bao giờ hết.Ba biết không, mỗi lần ba mẹ cãi nhau, con rất buồn.đúng thật, thiên hạ yêu thấy ai cũng lỗ, có thấy ai lời đâu.Bật ra được câu nói đó bỗng dưng tôi thấy lòng thanh thản đến diệu kỳ.