Những câu thơ hay bây giờ có lẽ không còn xuất thần, lại chắc chẳng còn mấy thơ ngây.Giả sử thấu suốt là cảm giác vô nghĩa, thì hắn sẽ đồng tình với điều đó chỉ khi người ta đồng nghĩa nó với sự bất lực.Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này.Cho thì thôi nhưng nhận thì không phủi tay được.Hôm qua nghĩ cái gì nhỉ? Đã nhủ cố nhớ còn viết mà chúng lại còn thích chơi trò ú tim.Tựa lưng vào hộp dầu cá là cái đồng hồ báo thức.Mẹ bảo: Sao? Tôi cười: Bệnh viện tâm thần ấy.Chỉ có viết và là một tài năng lớn thì anh mới có một thứ danh tiếng và uy lực tương đương quyền lực.Em biết lúc ấy anh sẽ phá lên cười và ôm chặt hai mẹ con…Người nghèo chỉ được cho tiền, không được định hướng, giáo dục đầy đủ thì nghèo lại hoàn nghèo và không bao giờ xóa bỏ được mặc cảm.