“Hạnh phúc đôi khi thật giản dị.Đây là một khu rừng có tuổi đời khá lâu, từng ngọn cây cao vút như những tòa nhà trọc trời mọc xan xát nhau với những tán lá nhiều tầng dày đến nỗi có nhiều khu vực nắng không thể rọi thẳng được xuống mặt đất mà chỉ có thể le lói vài tia nắng chiếu qua dăm ba khe lá nhỏ tạo nên một cảnh tượng thần tiên huyền ảo.Tự nhiên thấy buồn thế không biết!.Ghét quyết định ra đi, cậu muốn tìm câu trả lời đích thực cho cuộc đời mình.“Lăng kính mỏng là những dòng cảm xúc ngẫu hứng hay còn được gọi với cái tên thân thuộc là staus, dõi theo từng bức ảnh ghi nhận những góc lạ mà quen - quen mà lạ trong cuộc sống dưới ống kính nhiếp ảnh gia Loges Đoàn.Dù bạn có là ai, thấp bé hay to cao, bình thường hay xuất chúng, chỉ cần bạn luôn là chính mình thì đó là điều giá trị nhất.Mình tức lắm nhưng chỉ biết lấy đó làm bài học xương máu thôi…”Và tất nhiên là chúng đều thất bại.Chuyện này không phải mới xảy ra lần đầu, mỗi lần như thế Chip rất buồn.Điều đó đòi hỏi khả năng làm việc độc lập rất cao.