Đặt ra kế hoạch để gắng sức thành đạt không có gì sai trái.Vô tình bạn bị đồng hóa với nó, cho nên bạn không hề biết mình là nô lệ của nó.Ở giai đoạn này, bạn không cần quan tâm đến sự vâng phục nữa.Như vậy nó mới không thể chi phối sự suy nghĩ của bạn được.Nhưng đó không phải là sự thật tối hậu về con người bạn, mà chỉ là sự thật tương đối về trạng thái tâm trí của bạn vào lúc bấy giờ.Nên biết rằng luồng năng lượng ấy chính là cái quầng chứa nhóm đau khổ của bạn.họ sẽ ngày càng lầm lạc, xung đột, bạo hành, bệnh tật, thất vọng và điên rồ hơn.Khởi đầu của tự do là nhận biết rằng bạn không phải là thực thể đang khống chế bạn – không phải là chủ thể tư duy.Chờ đợi là một trạng thái tâm trí.Trong trạng thái đó, bạn cảm thấy sự hiện diện của chính mình một cách mãnh liệt và với sự hân hoan đến nỗi mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc, cả thể xác của bạn, cũng như toàn bộ thế giới bên ngoài trở nên khá vô nghĩa khi so với nó.