Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì.Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật.Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết.Chán ngán hơn rất nhiều so với hứng chịu sự thờ ơ của người dưng.Và cũng như bà nội tôi, chả để ai bắt nạt.Đừng thuyết giáo vô ích.Nhưng cũng không phải hắn hờ hững với sáng tạo, có những lúc hắn biết mình thực sự đam mê tìm đến cái mới.Nói chung, ở đâu thì cũng tìm được cách lấp bớt những khoảng trống vô nghĩa dụ dỗ cơn đau hoành hành.Tôi dự định viết một loạt truyện (rất) ngắn để ám ảnh những người chỉ cho mình dành thời gian đọc loại truyện này.Hồi nhỏ, tôi học toán khá giỏi.