Dù biết là tạm thời thôi.Lúc đó, tự nhiên bạn gầm lên: THÔI!!! Chỉ một tiếng và bạn tỉnh dậy.Vì hình như anh làm gì có trên đời.Có thể ví khi con người sinh ra, trong nó có một chiếc đồng hồ cát.Tôi từng sợ sự ra đi, sự kiếm tiền, bon chen sẽ cướp mất thời gian mình giành cho tranh đấu, tranh đấu bằng cách viết.Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp.Sau hai tuần đó, cảm giác khi ngồi phòng giấy mà không có chuyên môn qua đi.Nước mắt chảy thành giọt hẳn hoi.Vì chúng ta đều ngoáy mũi.Cô ta có lỡ đọc phải cũng đừng nhầm là mình.