Cho đến nay rất ít người trên hành tinh này có thể duy trí sự hiện trú thường xuyên, mặc dù một vài người đã tiến gần đến trạng thái ấy.Nếu bạn dàn xếp bên trong ổn thỏa, thì bên ngoài cũng sẽ đâu vào đấy cả.Thế là bước đi duy nhất tối hệ trọng trong cuộc du hành tiến đến giác ngộ của bạn là: học cách từ bỏ sự đồng hóa với tâm trí của bạn.Ngay đến một cơn bực dọc nhẹ nhàng nhất cũng quan trọng, cần được nhận diện và xem xét kỹ; nếu không, nó sẽ tích lũy thành các phản ứng bạn không thể thấy được.Không có vật nào cản trở chúng ta đến với Thượng đế mà to lớn bằng thời gian cả”.Lúc ấy bạn hẳn xem chuyện gì đang xảy ra, và hành động ngay nếu có thể.Cõi Bất thị hiện không chỉ hiện diện trong thế giới này dưới dạng sự yên lặng, nó còn bàng bạc khắp toàn thể vũ trụ vật chất dưới dạng không gian – cả bên trong lẫn ở bên ngoài.Bạn không bao giờ đánh mất nó được, và nó cũng không thể rời bỏ bạn được.Các vấn đề đều do tâm trí tạo ra, nên chúng cần có thời gian để tồn tại.Đôi khi tôi gọi những thứ đó là bi kịch.
