Khi bạn đọc phần cuối chương trước, bạn sẽ có 1 khái niệm chung về nội dung chính của chương.Sau khi hiểu rằng tôi cũng có khả năng thành công như bất kì ai khác, tôi bắt đầuThay cho những từ tẻ nhạt đơn điệu.Hãy tưởng tượng tổ tiên của bạn là 1 người luyện thú.Khi tôi khuyên mọi người nên thay đổi niềm tin của họ, họ thường trả lời tôi rằng "anh có điên không ? Anh nói tôi thay đổi niềm tin của tôi là ý gì ? Làm sao tôi thay đổi được niềm tin của tôi ? Niềm tin của tôi hoàn toàn đúng, đúng là tôi thật sự đần độn và hay quên cơ mà, việc học thật sự nhàm chán cơ mà, tôi không thể thay đổi điều đó".Mặc dù không ai mong đợi tôi sẽ học khá hơn tại ngôi trường mới này, họ cũng không ngờ tôi lại “trượt dốc” quá nhanh đến nỗi, thầy dạy toán lớp sáu của tôi đã tức giận gọi điện cho cha mẹ tôi để biết lí do tại sao tôi không thể giải nổi một bài toán lớp bốn.Lý do là vì bóng đèn huỳnh quang (ánh sáng trắng) rất chói và dễ làm bạn nhức đầuVậy mà, cuộc sống của tôi đã thay đổi hoàn toàn từ khi tôi có niềm tin mới rằng "tôi là một thiên tài", cũng như "việc học rất thú vị nhẹ nhàng".Tại sao bạn phải làm những việc này? Bởi vì bạn chỉ bắt đầu cảm thấy hối hận và ước gì bạn có thể thay đổi sự việc khi mọi việc đã quá muộn.Ví dụ, bạn có thể hình dung 1 ông người Nhật mập đang đi kiếm việc (nhớ tới “ảnh hưởng từ sự chiếm đóng của Nhật”).