Bạn sẽ không đòi hỏi các tình huống, các hoàn cảnh, địa điểm, hay con người phải làm cho bạn thấy hạnh phúc, và rồi thấy thống khổ khi chúng không còn phục vụ cho kỳ vọng của bạn nữa.Lịch sử nhân loại đã chứng minh luận điểm này.Chúng ta không cố gắng hiểu nó.Trong Đạo học có một thuật ngữ gọi là vô vi, thường được hiểu là “ngồi yên lặng, không làm gì cả”.Đừng hình thành một nhân dạng cho bản thân bạn từ cái quầng ấy.Cho nên, đừng tìm cách giải thoát khỏi dục vọng hay “đạt đến” giác ngộ.Nhờ thực hành, sức mạnh tự quan sát bản thân, sức mạnh rà soát trạng thái nội tại của bạn sẽ trở nên tinh nhuệ.Cho đến khi vâng phục, việc sắm tuồng một cách vô minh hình thành phần lớn sự tương tác của con người.nếu có sự giận dữ, hãy nhận biết cơn giận dữ đó.Chẳng hạn, nếu bạn phạm sai lầm trong quá khứ, rồi bây giờ rút ra bài học từ đó, bạn đang sử dụng thời gian theo đồng hồ.