Mẹ tiếp tục lay bạn dậy, bạn cứ rúc vào chăn.Và bạn chọn cách im lặng nhấm nháp.Dù chỉ là một nhân vật.Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng.Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được.Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc.Suốt từ nãy, băn khoăn làm cái thá gì.Ngồi vào bàn cả ngày cũng nhức cơ.Im lặng ra về giữa dòng người hả hê.Lúc thì một vài tháng mới đến một lần.