Bà nói: "Tôi ăn cơm tháng tại một khách sạn gần nhà và họ cho một người hầu gái đem lại nhà tôi.Bức thư thường lắm, phải không? Vậy mà nó "mầu nhiệm" lạ lùng.Về nghề ảo thuật, thiếu gì người biết nhiều hơn ông, nhưng ông có hai đức tính mà người khác không có:Và để đáng được nhận lời khen đó, bà sẽ chẳng quản công trong việc bếp núc.Vậy ngày mai, nếu ta muốn cho ai làm một việc gì, ta hãy thong thả suy nghĩ và tự hỏi: Làm sao dẫn dụ cho ông ấy muốn làm việc mình cầu ông ấy được? Như vậy khỏi phải chạy lại nhà người ta để rồi chỉ nói về dự định của mình, ý muốn của mình mà luống công vô ích.Ông không cần ai khen ông hết; ông chỉ muốn sao có kết quả là được.Bà ấy biết rằng hồi trước tôi có việc phải ở bên châu u năm năm.Đã đành, cái gì ta thích thì ta để ý tới luôn, nhưng chỉ có một mình ta để ý tới nó.Tôi tự thấy xấu hổ".Suốt thiếu thời, cậu đi học cả thảy có sáu năm.