Nó không phải của con người.Họ không khinh rẻ, phản đối, chia trí đâu.Có khi lúc còn đủ đôi đủ bạn, họ ít ý thức tình yêu.Bạn trai giỡn rần rật với bạn gái cho là văn minh.Nhưng còn biết bao cái đẹp khác mà tâm hồn ta khao khát.Thường người ta xúi thanh niên đả đảo cái gì cũ, nêu lên tinh thần nhựt tân.Lúc phải sửa dạy, họ mất hẳn kiên chí để huấn luyện, tâm hồn bằng dịu ngọt mà họ dụng võ, la lối ong óng, đánh đập hung tợn.Những con người cùng họ, máu, kể cả cha mẹ, họ bớt coi là những đối tượng của tình yêu.Vì nhiệm vụ giao thiệp rộng với người một chút là đã nghe ngại, đồ đạc trong mình hay trong nhà hơi thừa thải là cảm thấy mình xa xí, không giúp được một lão ăn mày là cho mình bất nhân , v.Tất cả những yếu tố ấy nung đúc óc trách nhiệm của mẹ đối với con.
