Sau đó chúng tôi lấp vào chương trình với những cuộc điện thoại từ các thính giả.Cách tốt nhất để không lãng phí thời gian? Đừng đi.Đôi khi câu chuyện này được tranh luận suốt cả bữa tối.Thế là chúng bò ra cười sặc sụa, cười đến chảy cả nước mắt.Không biết lúc đó anh ấy có điều gì bực bội hay phiền muộn, không hiểu anh ấy có thích chương trình này hay không? Anh ta đã ăn tối hay chưa? Tóm lại là tôi không thể đoán được lý do là gì mà sự thể lại ra thế này:Một phong cách pha trộn và xoay theo tất cả những cung bậc tình cảm.Trong suốt cuộc đời làm phát thanh viên của mình, đó là những giây phút mà tôi ghi nhớ nhất.Bạn biết không, sáng nào tôi cũng đứng trước gương và cười tươi rói:Chào Larry, hôm nay cậu khỏe không? Có gì vui mà cười tươi thế?.Tôi không uống rượu nên không có cớ mang chiếc ly thủy tinh sang trọng trên tay để đi chào hỏi người này người nọ.Mà từ nào cũng chỉ có một âm tiết: Có.
