Nghe có vẻ mâu thuẫn nhỉ? Ông giải thích với các sinh viên của mình rằng các "nhà khoa học" nhìn nhận thế giới theo một cách rất có trật tự, khuôn khổ.Nhưng điều này hoàn toàn khác với việc bằng lòng với hiện tại và chẳng dám thực hiện ước mơ của mình.Vì cậu đã biết tin vào chính mình.Bình thường điều này chẳng mấy quan trọng đối với Mary.Ông biết mình đã lớn tuổi, so với những đồng nghiệp trẻ khác thì sẽ là quá trễ để ông bắt đầu quen với một môi trường mới và ông nghĩ rằng cũng quá trễ để làm lại tất cả.Một người phụ nữ ép mình phải cởi mở, tươi cười trước tất cả những người khác - trong khi bản chất cô lại là người luôn dè dặt, sống nội tâm - cô sẽ chẳng cảm thấy vui hơn vì đã phải xử sự trái ngược với bản chất vốn có của mình.Hạnh phúc là tìm ra được giá trị niềm vui được cho hơn là chỉ muốn nhận.Đôi khi họ còn thi vị hoá nỗi buồn, hay nói một cách khác, họ không dám dũng cảm từ bỏ nỗi đau mà muốn mang theo nó suốt đời với những lý giải mà theo họ là có lý.Những nghiên cứu gần đây nhất cho thấy người biets quên đi những điều mà họ đã cố gắng thật sự, hết sức mình mà vẫn không thành công theo ý muốn sẽ cảm thấy thanh thản hơn những ai không làm như vậy hoặc những ai không cố gắng gì hết - chính họ sau cùng sẽ sống trong cảm giác nuối tiếc nhiều hơn, vì tiếc rằng họ đã không cố gắng hết mình.Thùng thư rác của cô đã gần đầy.
