- Khoan đã! – Ông dừng lời, đưa cao một cánh tay chỉ vào màn đêm rồi chậm rãi tiếp lời.Sira, người vợ cả và là người lớn tuổi nhất, yên lặng nhìn tôi nhưng không biểu lộ một cảm xúc gì.- Tể tướng nói phải đấy.Xa xa ngoài kia là bức tường cao chót vót bao quanh lâu đài của nhà vua.Bà vợ của tôi vô cùng sung sướng.- Cậu đã làm gì mà không còn một hào, một cắc để trả cho tôi chứ?Mặc dù ở đây tính mạng của tôi được an toàn, nhưng quả thật cuộc sống của tôi gần như đang đi vào ngõ cụt.Dù làm bất cứ việc gì, các bạn cũng cần phải luôn luôn tìm cách trau dồi, nâng cao các kỹ năng nghề nghiệp của mình.Tôi sẽ để lại đây người nô lệ thông minh và hiểu biết nhất của tôi.Cuối cùng, bà Sira lên tiếng bằng một giọng nói lạnh lùng: