Sợ không trả được? Không phải.Chỉ là ta đang viết.Coi như không có chuyện gì xảy ra.Tôi vừa tước vừa như vô cảm vừa nhủ lòng: Đờ mẹ mày (nguyên văn là Đờ mẹ mày).Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống.Nhà văn vội áp trán vào miệng nàng.Sự cố gắng níu kéo những gì giết dần sự sinh sôi của mình chỉ làm bạn thêm đau đớn, thất vọng và chán ghét.Cho cô bé bán diêm, nàng đáp.Không, đó không phải là trò luyện trí nhớ.Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì.