Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng.Thấy rõ bi hài kịch của con người khi luôn đầy khiếm khuyết mà lại luôn đòi hỏi sự hoàn hảo ở người khác, hoặc tự đòi hỏi sự hoàn hảo của mình trong đơn độc.Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ.Vì người tranh luận luôn lái vấn đề trệch khỏi lôgic của nó.Dở đến độ họ bị văn chương bắt vở.Vừa ngó thấy một người ngủ trên ghế đá.Nhưng lại thấy buồn nôn.Diệt cả những con virus có lợi cho sức đề kháng.Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác.Làm thế nào để ngừng viết.
