Những chứng khoán của Công ty ông, được Sở Hối đoái Nữu Ước cho là có giá trị.Nhưng khi ông cố gắng làm cho người này vừa lòng thì lại làm người khác mất lòng, sau ông mới khám phá ra rằng: "Càng tìm cách tránh chỉ trích, lại càng làm cho nhiều người ghét".Thì ra đã quên tắt máy thâu thanh ở bếp.Mà lúc ấy ông bao nhiêu tuổi? Ba chục! Thiệt không ai tin được.Tôi khuyên ông nên mỗi ngày bỏ ra chút thì giờ để nghỉ ngơi.Tôi có thường nghĩ tới quá khứ mà làm cho hiện tại hoá ra chua xót không? Quá khứ đó đã qua rồi và thiệt chết rồi.Tôi lo vì tư tưởng có ung thư trong bao tử.Ngoài ra, tôi thường được mời đến dự những bữa tiệc kéo dài đến khuya, hoặc khiêu vũ hay cưỡi ngựa dạo dưới ánh trăng.Từ đó ông tự vạch ra một con đường và nhất định theo đúng nó.Rồi ông bỏ ra hai năm để sửa soạn một phim phóng sự về đời sống ở Ấn Độ và Afganistan.