Tiểu thuyết đó là cuốn Aurora Leigh mà tác giả là E.Các triết gia đã giảng-nghĩa không gian mà không giảng nghĩa thời gian.Nhưng có gì lạ đâu? Vẫn là luật nhân quả mà.Không có gì so sánh với nó được.Bỏ qua lời tôi là bỏ qua lời khuyên quý báu nhất đấy.Nên phòng trước những điều bất ngờ.Bạn bảo: "Được, cứ cho rằng tôi chịu gắng sức để chiến đấu, rằng tôi đã suy nghĩ kỹ và hiểu kỹ những lời nhận xét có giá trị của ông, thì tôi phải bắt đầu bằng cách nào đây?".Mặc dầu vậy, tôi vẫn phải viết vì cần phải viết.Bạn nào ghét nghệ thuật và văn chương đấy? Tôi đã hứa với bạn xét riêng trường hợp của bạn thì tôi đã xét rồi đấy nhé! Bây giờ đến trường hợp - cũng may là rất thông thường - của những người thực sự "thích đọc sách".Có thể nói rằng cảm giác luôn luôn ngóng trông, mong mỏi đó, hễ sống thì phải có, không thể tách nó ra khỏi đời sống được.
