Ngồi trên khán đài, bạn thật muốn đụng chạm quả bóng.Con chào bố mẹ đi rồi lên học bài.Không, cháu không bảo bác: Biết rồi khổ lắm nói mãi đâu.Không có kẻ sống sót, chỉ có kẻ nín thở được lâu nhất.Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì.Trớ trêu thay, dù trí nhớ của bạn độ này có khá khẩm hơn thì cũng khó lòng nhớ lại được nhiều về cái giấc mơ thú vị chết tiệt kia.Nếu bạn cứ chiều lòng họ, chả mấy chốc mà bạn giống họ như rập khuôn.Đi đâu cũng vất vả.Nhưng tuỳ cách xử lí mà khối tích tụ ấy tiêu hao đi hay không.Và em biết không? Xé toang lồng ngực moi trái tim ra cũng lại là cách duy nhất để Đankô là chính mình.