Nhà văn nhìn thấy trong mắt nàng một vẻ chăm chú tinh nghịch.Sân vận động đâu phải chỗ có qui định ngồi trăm phần trăm.Tôi nhớ một câu thơ chợt bật ra trên một chuyến xe từ biển về: hoa cúc vàng lang thang bờ rào.Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc.Xung quanh thì luôn văng vẳng những góp ý: Mong muốn làm tốt cho xã hội là chính đáng nhưng trước tiên lo xong thân mình được thì hẵng nói cao xa.Dù gì thì gì, nó vẫn đem lại cảm giác an toàn và quyền lực tự chủ hơn những giấc mơ.Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế.Con chào bố mẹ đi rồi lên học bài.Bác bạn đã và đang ganh đua với bà bạn.Mà cuộc sống thì không thiếu những điều tươi đẹp để tận hưởng.