Có lẽ sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ tôi mới khóc lại được như thế.có một đứa bị nằm trần truồng trên sàn lạnh cho đến sáng mà chẳng đứa nào đoái hoài vì nó trơ trọi không kẻ thân thích suy ra không có tiền và thế là chỉ đến lúc nó sắp chết thì sợ hậu họa bọn mày mới chịu xúm lạiRồi đau và chấp nhận đau.Cũng chẳng biết sẽ chụp không.Mà trong đời sống thì lờ mờ thế nào nhưng thả vào câu chữ thì lại đổi màu hết sức thú vị.Bác cũng hiểu, vứt điếu đi.Tôi kém nhất khoản này.Cổ họng hơi nghẹn và lồng ngực hơi rỗng.Xét cho cùng thì bác gái không phải một thiên tài về lãnh đạo.Nàng muốn nói với ta vì biết ta yêu giọng nói của nàng.