Để râu toàn bọn chả ra gì.Đêm hôm khuya khoắt, vắng lặng, nó sủa ai? Nó sủa cái bóng của nó? Hay nó sủa thần chết? Cứ nằm mở mắt trong thứ mờ mịt giăng quanh.Bố cười: Chen lấn như thế, có mà đi.Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà.Lúc đó bạn đang bỏ vỏ chai vào két và khuân xuống nhà.Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó).Chắc họ nghĩ bạn là bồi bàn.Vùng dậy, trợn trừng, bạn hát:Và họ cũng sẽ khổ khi vừa không rõ chúng mà vừa giấu chúng trong lòng.Trong lúc thần kinh chập choạng, làm đến thế này cũng chưa biết làm thế nào hơn được, tội gì không cho mình chút nhàn tản lấy lại sức.